Học được gì trong kinh doanh từ người ăn mày trên phố???

“Ăn mày cũng cần phải có phương pháp khoa học”, “tri thức quyết định tất cả” là lý do tại sao người ăn mày trong câu chuyện dưới đây có được mức thu nhập hơn hẳn những người làm công ăn lương khác.

Tôi vừa bước ra khỏi khu mua sắm với một túi đồ hàng hiệu đứng chờ một người bạn, đột nhiên, một tên ăn mày sán lại gần tôi bắt chuyện. Thế nhưng, không phải chỉ là xin tiền, mà câu chuyện sau đó, khiến tôi vô cùng thấm thía.

“Anh cho tôi xin ít tiền lẻ với”. Tiện trong túi có mấy đồng xu lẻ, tôi đưa cho ông ta rồi tiện hỏi vu vơ mấy câu.

Không ngờ, tên ăn mày này khá nhanh nhảu, kể luôn: “Tôi chỉ loanh quanh khu Bắc Hoa Cường này thôi. Nhìn thấy  anh vào đây mua đồ hiệu, chắc chắn là người chịu chi, nên tôi đến xin”.

“Ông cũng thông thạo ghê nhỉ”- Tôi ngạc nhiên.

“Đừng vội khinh tôi vì tôi là ăn mày, ăn mày cũng cần đầu óc đấy”- Ông ta cưới bí hiểm nói.

“Thế ăn mày dùng đầu óc như thế nào?”. Tôi tò mò hỏi tiếp.

“Đầu tiên, anh nhìn vẻ ngoài của tôi xem, có khác gì với những tên ăn mày khác không?”

Anh ta hỏi, tôi mới quan sát kĩ, đúng là tên ăn mày này gầy guộc, rách rưới thế nhưng lại rất sạch sẽ.

“Bình thường mọi người thường rất ác cảm với ăn mày, thế nhưng tôi tự tin là tôi khác với những tên ăn mày khác, điều này tôi tự cảm thấy được khi tiếp xúc với anh”.

Tôi gật gù nghĩ: ông ta nói đúng thật. Cũng chính nhờ vậy mà tôi mới bắt chuyện với ông ta.

“Có thể cậu chưa tin, thế nhưng, tôi biết phân biệt SWOT ưu điểm, nhược điểm, cơ hội và nguy cơ. So với những tên ăn mày khác, thì ưu điểm của tôi là không gây mất thiện cảm với mọi người. Còn cơ hội và nguy cơ là những yếu tố khách quan khác, như là mật độ dân số và khu vực hoạt động”

“Hàng ngày quanh đây có cả vạn người đi qua đi lại, người giàu có, người nghèo có. Nếu mỗi ngày tôi tin dc mỗi người 1 đồng, sau một tháng tôi có thể kiếm được 30 vạn.Thế nhưng, đâu phải cứ xin là người ta cho, và tôi cũng chẳng đủ sức để đi xin nhiều người như thế, nên tôi buộc phải dùng cái đầu, để xem ai là khách hàng tiềm năng và khách hàng mục tiêu cuả tôi”.

“Tôi đã tính kĩ rồi, ở đây, khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% tổng số người qua lại, khả năng xin thành công là khoảng 70%, còn khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20% thôi, tỉ lệ thành công là 50%, một nửa số người còn lại tôi đành bỏ qua vì không có thời gian để thử với họ”

“Những khách hàng cụ thể của ông là như thế nào”- Tôi thắc mắc.

“Những người thanh niên như anh, có thu nhập và chịu chi sẽ là khách hàng mục tiêu đầu tiên, sau đó đến các đôi tình nhân, vì đơn giản họ không muốn mất mặt với bạn khác giới của mình.

Thứ 3 là những cô nàng xinh đẹp đi 1 mình, vì họ rất ngại bị đeo bám nên sẽ cho tiền để cắt đuôi. Những người này đều trong độ tuổi từ 20-30. Ít tuổi hơn thì thường hạn chế về tài chính, nhiều tuổi hơn thì kinh tế không còn được thoải mái. Với những người như vậy, chả mong đợi được gì, chỉ tổ mất thời gian”.

“Thế thì trung bình ông kiếm được bao nhiêu tiền mỗi ngày”- Càng lúc càng thấy thú vị nên tôi hỏi sâu hơn người ăn mày này.

“Tôi có thể kiếm được khoảng trên dưới 200 đồng vào các ngày trong tuần, ngày cuối tuần có khi được 400-500 đồng”.

“Nhiều vậy sao?”- tôi nửa ngạc nhiên, nửa nghi ngờ.

“Anh không tin sao, vậy để tôi làm phép tính cho anh xem. Tôi cũng làm việc 8 tiếng/ngày như mọi người, từ 11h sáng đến 7h tối, nhưng tôi không nghỉ tối cuối tuần. Mỗi lần tôi xin tiền, mất 5s, tính thêm cả thời gian di chuyển thì trung bình 1 phút, tôi xin một lần và được 1 đồng. Liên tục trong 8 tiếng là 480 đồng, nhân với tỉ lệ thành công  60% [(70%+50%)÷2, thì một ngày tôi có thể kiếm đuộc gần 300 đồng”.

“Và nhất là toi không lẽo đẽo bám theo khách, vừa mất thời gian, vừa mấ việc mất sức. Thà thời gian đó tôi đi tìm đối tượng khách hàng mới còn hơn.”

Nghe đến đây tôi thấy cực kì ngưỡng mộ, đúng là không thể đánh đồng tên ăn mày này với những tên ăn mày tầm thường khác được. Kiến thức mà ông ta có thậm chí còn hơn cả đống dân sale chuyên nghiệp ngoài kia. Hắn có vẻ giống giám đốc Marketing hơn. Quả thật lợi hại.

Tôi hào hứng nói tiếp: “ông phân tích tiếp đi, xem tôi học được gì từ ông nữa nào?”

Người ăn xin từ từ chia sẻ tiếp: “Người ta vẫn thường mặc định, ăn xin là hèn yếu, là lười lao động, lợi dụng sự thương hại, may mắn của người khác để kiếm cơm. Với tôi thì khác, vì tôi có những chiến lược rất cụ thể. Ví dụ luôn kia nhé. Một cô gái xinh đẹp và 1 anh chàng bảnh bao đứng trước cửa hàng đồ nữ, anh sẽ chọn ai làm khách hàng của mình?”

Ngẫm nghĩ một hồi, tôi trả lời là tôi không biết.

“Anh nên đến xin tiền anh chàng kia, vì đứng cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp, anh ta sẽ vì oai phong, sĩ diện mà cho anh tiền. Cón nếu anh chọn xin cô gái kia, thì anh sai rồi, anh sẽ chẳng có xu nào đâu vì cô ta sẽ tránh anh đi chỗ khác”.

“Một ví dụ khác nữa cho a dễ hiểu, trước cổng Cocopark có 3 đối tượng: 1 là một chàng thanh niên mặc vest chỉnh tề, 1 cô gái vừa mua một túi đồ trong siêu thị, và một đôi tình nhân đang đứng ăn kem, anh chọn ai để xin tiền?”

Tôi không trả lời, gã ăn mày nói tiếp:

“Tôi đã chọn cô gái đi một mình và xin được 2 đồng. Anh có biết vì sao hay không? Thứ nhất, anh chàng mặc vest kia chưa chắc đã có tiền lẻ để cho tôi. Đôi trẻ đang yêu nhau kia thì đang bận ăn kem có lẽ không tiện lấy tiền ra. Còn cô gái này, vừa từ siêu thị ra nên chắc chắn sẽ có tiền lẻ trong người .”

Tôi càng ngẫm lại càng thấy đúng. Và lần đầu tiên tôi được nghe câu “tri thức quyết định tất cả” từ một tên ăn mày chứ không phải là từ bất cứ vị CEO nào.

“Rõ ràng là ăn mày cũng phải có đầu óc. Chứ nếu không, cứ ngồi ì trên cầu đi bộ cả ngày thì xin đâu được tiền? Ai đi qua cũng vội vàng vội vàng, đâu ai rảnh lên đó chơi đâu. Thế nên, ăn mày cũng cần đầu óc tính toán, chiến lược thông minh. Và đã thông minh mà không ngừng học hỏi thì mới có thể thành nhân tài”. Thế kỉ 21 ngày người ta cần gì nhất nào? Nhân tài chứ gì nữa”.

Thế nhưng nhiều người không tính toán được như tôi đâu.

Có lần có người thuê tôi 50 đồng để gào câu “An Hồng, anh nhớ em” 100 lần. Đầu tôi nảy số luôn, mỗi lần gào mất 5s bằng với thời gian tôi đi xin 1 người nhưng lại chỉ được 0.5 lần, chỉ bằng một nửa số tiền mà tôi có thể xin được. Nên tôi đã từ chối anh ta.

“Tôi chính là một trong số những tên ăn mày ăn nên làm ra nhất ở cái đất Thâm Quyến này. Vì bình thường, mỗi người ăn mày mỗi tháng có thể kiếm được 800-1000 đồng, ai may mắn hơn thì kiếm được hơn 2000 đồng. Khắp cái thành phố này có khoảng 100.000 tên ăn mày, và chỉ có khoảng 10 người có thể kiếm được số tiền ổn định, không biến động nhiều như tôi mà thôi.”

Nghe đến đây, tôi thực sự phải ngả mũ thán phục tên ăn mày này.

“Các tên ăn mày khác nói tôi là tên ăn mày vui vẻ,vì tôi có thể kiếm được nhiều tiền, người khác nhìn vào cũng nói vậy. Thế nhưng, họ sai rồi, tôi vui vẻ là vì toi có tâm trạng tích cực nên kiếm được nhiều tiền. Tôi hiểu được niềm vui từ công việc ăn mày này của mình.

Những người ăn mày khác trời mưa trời nắng, đường vắng người qua lại là than thở, tôi thì khác. Những lúc như thế tôi tranh thủ đi ngắm thành phố, tối về dẫn vợ con đi dạo đường phố, gặp đồng nghiệp đi ăn xin, cũng vứt cho cho họ một đồng rồi nhìn họ rối rít cảm ơn thấy mình ở trong đó”.

Nghe đến đây, tôi giật mình “Ông cũng có vợ con à?”.

“Có chứ. Con tôi đang học tiểu học còn vợ làm nội trợ ở nhà. Chúng tôi mua 1 căn hộ trả góp trong vòng 10 năm, 6 năm nữa mới trả hết nợ. Vì thế nên tôi đang nỗ lực kiếm tiền để sau này cho con học Quản trị kinh doanh kế nghiệp cha nó, và sẽ còn là tên ăn mày thành công hơn cả cha nó nữa”.

Tên ăn mày ngừng một chút rồi nói tiếp

“Thật ra 5 năm trước tôi làm ở một công ty phần cứng máy tính ở khu Trung Hoa, bộ phận hoạch định chiến lược thị trường. Sau hơn 2 năm cũng được thăng chức làm quản lý bán hàng, lương 5000/tháng. Lúc đó, tôi mua thế chấp một chiếc máy tính IBM hơn 10.000 đồng, mỗi tháng trả 2000 đồng, sống thiếu thốn, bấu chỗ nọ đắp chỗ kia thiếu thốn đủ đường. Nên tôi mới nghĩ, cứ thế này thì còn lâu mới khá lên được, nên tôi đã từ chức và đi ăn xin.Và bây giờ, tôi đang cực kì hài lòng với công việc hiện tại khi là một tên ăn mày chất lượng cao”.

Nghe xong đến đây, tôi chỉ biết hỏi tên ăn mày một câu “ông ơi, ông có muốn thu nhận đệ tử không? ”

 

Nghe xong câu chuyện trên, quý vị và các bạn thấy sao ạ? Trong thị trường kinh tế ngày nay, miễn là có thể nghĩ ra những ý tưởng mà những người khác không nghĩ đến, tìm ra những khoảng trống thị trường mà những người khác không tìm thấy, và tạo ra các khái niệm về “độc đáo” và “duy nhất”, thì bạn sẽ thành công.

Các bạn học được bài học gì từ câu chuyện của kẻ ăn mày kia?

Hãy cùng theo dõi tiếp video để CDTC phân tích cho các bạn nhé.

 

Đầu tiên người ăn mày này không hề tầm thường đâu quý vị ạ, anh ta còn biết áp dụng chiến lược Sử dụng những điểm mạnh để tận dụng cơ hội.

Nhận định được thị trường có tiềm năng, người ăn mày đã tận dụng từng phút từng giây để tiếp cận khách hàng tiềm năng. Đặc biệt, ông ta không lãng phí thời gian cho những người không có tiềm năng, mà bỏ qua ngay.

Ông ta hơn hẳn những tên ăn mày khác là ở chỗ đó. Không lẽo đẽo theo đuôi, không kì kèo năn nỉ. Người ta muốn thì người ta đã cho ngay từ đầu.

Hơn nữa, hắn ta còn cực kì bình tĩnh khi không bao giờ vội vàng vồ vập khách hàng, mà còn dành thời gian phân tích đặc tính “con mồi” rồi sau đó mới từ từ tiếp cận.

Chính nhờ đây, mà hắn ta đã trở thành “tên ăn mày đại tài”.

 

Thứ hai, nhờ đầu óc cực kì nhanh nhạy người ăn mày đã có thể  hạn chế những điểm yếu để tận dụng cơ hội.

Nếu như mọi người cho rằng ăn mày chỉ cần may mắn là xin được tiền, thì câu chuyện của gã ăn mày này chứng minh rằng, điều ấy hoàn toàn sai lầm.

Ăn mày cũng cần chiến lược, cần thông minh, không ngừng học hỏi để nâng cao trình độ, tạo thiện cảm với khách hàng. Điều này đã xóa nhòa những nghi ngờ, ác cảm về những người ăn mày như lão.

Và hơn cả, dường như lão cũng muốn xóa bỏ những căng thẳng cạnh tranh với những tên ăn mày khác, khi sẵn sàng cho “đồng nghiệp” 1 đồng khi bắt gặp lúc đi dạo cùng vợ con.

 

Và rồi khi đã nắm bắt được cơ hội, hắn đã tận dụng những điểm mạnh để vượt qua bất trắc.

Đảm bảo rằng, dù có không được làm ăn mày nữa (vì thành phố dẹp hay là vì bất cứ lí do nào đó,..) thì tên ăn mày này vẫn không bao giờ đói kém vì thất nghiệp.

Vì với tất cả những gì mà gã có trong đầu, hắn chắc chắn làm gì cũng sẽ thành công, vì những người có tài là thứ mà xã hội lúc nào cũng cần.

Chính vì thế lão đã nhận trước được những nguy cơ sẽ xảy ra nên khác với nhiều lão ăn mày khác lão phải trang bị kiến thức cho mình qua cuộc sống, qua công việc, học kiến thức mới làm người thông minh nên, lão luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp với đồng nghiệp, thu hẹp khoảng cách giữa lão với khách hàng của lão.

 

Khác với những tên ăn mày khác, hắn không học theo những thói tha hóa của đồng nghiệp thậm chí lão còn dạy cho đồng nghiệp mình biết thương yêu con người, biết đồng cảm với những cảnh khổ! Lấy tri thức khoa học ra để ăn mày càng ngày những con người ăn mày cũng có đầu óc như một nhà quản trị như vậy có khi sẽ được xã hội chập nhận một loại hình kinh doanh mới!

Đó chính là chiến lược: Tối thiểu hóa các điểm yếu và tránh các mối đe dọa mà hắn đã áp dụng cực kì thành công, và trở thành tên ăn mày đại tài.

LIÊN NGUYỄN (TỔNG HỢP)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *